Mật mã tây tạng phần 2

quý khách hãy NHẬP ĐỊA CHỈ nhấn sản phẩm để được dự báo thời gian & ngân sách Ship hàng một giải pháp đúng chuẩn độc nhất vô nhị.

Bạn đang xem: Mật mã tây tạng phần 2


Mật Mã Tây Tạng – Bộ kỳ thư mập ú vẫn bước đầu khxay lại, gạch lên một tnóng màn của sảnh khấu lịch sử dân tộc hoành tráng thâm nám nghiêm, tương quan cho số trời tôn giáo bên trên miền khu đất huyền bí Tây Tạng, cùng số đông cuộc tranh đấu thương hải tang điền đẫm máu nhất.


Mã: MMTT21615Danh mục: Báo - Tạp chí, Sách, Sách lịch sử vẻ vang, Sách tôn giáo - Tâm linc, Tiểu sử - hồi ký kết, Văn học tập - Tiểu thuyếtTừ khóa: li kỳ, lịch sử hào hùng, thám hiểm, đái thuyếtGTIN: 23781621615
*
Cam kết mặt hàng thiết yếu hãng
*
ship hàng tiêu chuẩn1 – 3 ngày
*
Thanh hao tân oán Lúc nhận mặt hàng. (Chỉ được miễn chi phí cùng với đơn hàng hơn 600,000đ)

Đổi trả cùng bảo hành

*

*
Không áp dụng chính sách bảo hành

Cung cấp cho do bestbocadoctor.com book

Đánh giá chỉ tích cực

90%

Tỉ lệ giao đúng hạn

99%

Tỉ lệ phản hồi nhanh

95%

LANDING PAGE HÃNG
Sản phẩm

205

Đánh giá

118

Phản hồi

6%


*
*

Mật Mã Tây Tạng 10 (Quyển Thượng) Mô tả sách: “Một Lúc ngày tiết tanh đã làm cho vấy không sạch lan can thánh miếu vị trí đó chỉ còn là tòa thành chết không fan sống sót”

Nội dung sách Mật Mã Tây Tạng

Bên trong Bức Tường Than Thnghỉ ngơi tỏa sương mù bảo hộ Bạc Bẽo La La thần miếu, Trác rến Mộc Cường Ba cùng đồng các bạn sững sờ phi vào vườn địa lối bị lãng quên, cảnh quan tốt đẹp mắt như mơ, nhưng lại hoang vu kỳ lạ, tuy nhiên hoang vu và kỳ dị, nhằm rồi được chào đón vào quốc gia bí mật cùng nghiêm mật của loại sói.

Rồi số đông thay đổi kịch tính trên hành trình dài đã đảo lộn lực lượng của những phe, khiến cho các quân thù sinch tử giờ đồng hồ phải cùng mọi người trong nhà đòi hỏi muôn vàn nguy khốn.

Mật Mã Tây Tạng – Sở kỳ tlỗi mũm mĩm vẫn bắt đầu khnghiền lại, vạch lên một tnóng màn của sảnh khấu lịch sử hầm hố rạm nghiêm, liên quan mang lại số phận tôn giáo trên miền đất bí ẩn Tây Tạng, thuộc rất nhiều cuộc đấu tranh dâu bể đẫm ngày tiết độc nhất vô nhị.

Là kẻ nhanh chóng bị định chiếm đề xuất cuốn nắn vào vòng xoáy của bi kịch ngàn năm, vượt qua vô vàn trở thành nắm hãi hùng, thấu hiểu ý nghĩa của tình bạn, tình cảm, đối mặt với phần lớn âm mưu tàn độc liên tục thừa qua rất hạn chịu đựng của bản thân mình, Trác Mộc Cường Ba giây khắc đang giác ngộ ra đường đời là nỗ lực cố gắng trỡ ràng đấu!

Riêng nhỏ người can ngôi trường ấy đã có những dự tính mang lại sau này liên tục dấn bước – như là lời đáp án mang lại thắc mắc của thân phụ già năm xưa: “Sự mãi sau bởi vì loại gì? Con bạn vĩnh cửu là do mẫu gì? Là một con fan bé sinh sống bởi vì loại gì?”

Phần 1 – Vườn Địa đường bị vứt quên

Ánh mắt Trác Mộc Cường Ba dừng lại, đăm đăm nhìn về phía xa, gã bỗng ko kìm được cơ mà từ bỏ hỏi mình: “Đây là việc thật sao, không phải mình đã nằm mộng đấy chứ?”

Cỏ xanh biêng biếc, cao thì không quá gối, phải chăng thì ko che lấp gót giày, kết thành tnóng thảm, điểm xuyết hồ hết cành hoa Trắng nhỏ dại lắt nhắt nlỗi hạt gạo. Một vùng thảo nguyên ổn mênh mông trải mang lại tận chân ttách. Cơn gió phất qua, gợn từng đợt sóng vơi lăn uống tăn uống chạy xa tít tắp, tựa hồ như từng nhánh cỏ, từng bông hoa đông đảo vẫn vẫy tay với gã, reo lên mừng rỡ, hân hoan: “Trở về rồi… trsinh hoạt về rồi… trlàm việc về rồi…”

… Gió ngơi nghỉ chỗ này êm vơi nhỏng hơi thsinh sống nhân tình, khiến cho bạn ta chân tình không sáng tỏ nổi, đó là cơn gió thổi ùa vào mặt mình, tuyệt chỉ với luồng không khí bởi khung người bản thân hoạt động gây nên. Mấy cây cột đá to con nghiêng nghiêng bên trên kho bãi cỏ, khiến không gian yên bình yên ổn bình ấy gồm thêm mấy phần chỉnh tề. Mấy chụ chim ngậm hoa cất cánh cho, đậu trên cột đá, đôi mắt lếu liên chú ý khắp xung quanh, rồi lại theo nhau đựng cánh tung bay nhào lộn.

Trên không trung nhỏng tất cả ai đó vẫn tấu lên nhạc điệu phiên bản sonate Ánh Trăng. Gió liu riu, chim ca ríu rkhông nhiều, khía cạnh đất tương đối bồng bềnh bay bổng, phác lên đều con đường cong giỏi đẹp nhất như con đường nét bên trên thân thể fan thanh nữ. Vườn Địa đường trong truyền thuyết thần thoại chắc hẳn cũng chỉ cụ này thôi, đó là ấn tượng trước tiên của Trác rưởi Mộc Cường Ba về ctranh tượng trước đôi mắt.

Sau đó gã phát hiện, bản thân vẫn ở 1 lối ra hệt như loại hốc, vùng trước là mênh mông thảo nguim, tuy thế phía sau lưng gã thì trung bình nhìn bị tường đá chắn mất. Gã bước ra ngoài, luân chuyển tín đồ lại, phân phát hiện nay phong cách xây dựng nàgiống như một chiếc thùng tlỗi khổng lồ, còn mình thì nhỏng vừa chui thoát khỏi lỗ nhét thỏng. Lùi lại thêm mấy bước nữa, gã trông thấy một tường ngăn cao, lùi nữa, lùi nữa… lùi một mạch ra mang đến tận thảo nguim, giẫm chân lên thảm cỏ mềm mại, gã bắt đầu nhìn thấy được rõ toàn cục diện mạo khu vực này.

Đó là 1 phong cách xây dựng thoạt trông nhỏng thể viên lâm của hoàng phái, có tường cao vây quanh. Bức tường chạy dài triền miên không thấy điểm cuối, đầy đủ viên gạch đẩy đà xám Black loang lổ xếp thành rất nhiều biểu tượng theo phong cách mosaic, dây leo quấn chằng chịt quanh mương dẫn nước trên cao. Những cột đá cao to chống đỡ cho hiên chạy dài chìa ra phía ngoại trừ thoạt quan sát nhỏng một sạn đạo cheo leo bên trên sống lưng chừng núi.

Tường thành to lớn chắc chắn rằng, tất cả vô vàn hành lang cửa số to lớn nlỗi ô cầu vòm, rất nhiều bậc thang dài thoai vệ thoải dẫn lên cao, trên cầu thang cuối cùng lừng lững tráng lệ một ô cửa. Ngoài tường thành rải rác một vài ba phong cách thiết kế nhỏ tuổi, có vị trí nlỗi rừng tháp vùng phía đằng sau cvào hùa chiền lành, bao gồm mẫu thì nhỏng nắp quan tài, cũng có phong cách xây dựng y hệt như ngôi miếu nhỏ xuất xắc thần năng lượng điện Hy Lạp cổ kính.

Trác Mộc Cường Ba chưa lúc nào gặp mặt quần thể phong cách xây dựng nào lạ lùng mang lại nạm, nhưng gần như bức bích họa lớn tưởng trên tường thành tê thì gã nhận biết được khá nhiều. Một phần lớn những bức tranh khởi đầu từ thần thoại Ấn Độ cổ: Brahma khiêu vũ múa, Shiva cố gắng tìm, có vô vàn Thiên thiếu phụ, Thiên phi vây quanh. Ngoài ra, còn có không ít thần linc của Bản giáo thượng cổ, phong thái hội họa này vô cùng tương tự với gần như tranh mãnh tượng bầy gã thấy vào Đảo Huyền Không từ bỏ.

Trác rến Mộc Cường Ba ko ngoài hít sâu một tương đối, âm thầm nhủ: “Lẽ như thế nào mình đã đi vào địa điểm rồi?” Nhưng tòa thành lại đem đến cho gã một cảm hứng khôn cùng lạ đời. Nơi này hoàn toàn không giống với Thánh địa được miêu tả trong các một số loại điển tịch, nhưng mà như là một trong công trường thi công đang xây đắp dlàm việc thì bị bỏ hoang.

Ngoài ra, cổ hiền đức ngàn thời gian trước đang thi công một tòa thành hoặc một kiến trúc đẩy đà nào kia, cơ mà không hoàn thành công việc thì sẽ từ bỏ, mặc dù khí nỗ lực ngoạn mục nguy nga thực đấy, nhưng mà vẫn choàng lên một vẻ đẹp nhất tàn kngày tiết nhưng mà thương hải tang điền, dùng nhiều tự “vườn cửa Địa đàng bị bỏ quên” để tưởng tượng vị trí này có lẽ rằng đúng chuẩn nhất.

Sói Hai với Sói Út cũng chui ra, ngửa mặt nhìn trời xanh mây trắng, hụ lên một giờ mặc sức, chạy vù cho tới vị trí cầu thang đá leo tót lên, vào không trung văng vọng tiếng reo, phảng phất như vẫn nhận đi dìm lại: “Trnghỉ ngơi về rồi, trở về rồi, trnghỉ ngơi về rồi…”

Trác Mộc Cường Ba cũng theo hai bạn bè sói xám bước lên trên cầu thang. Đi được nửa con đường, gã ngohình ảnh đầu đưa góc nhìn lại phía tôi vừa cho, chỉ thấy thảm thảm cỏ trải dài tận chân núi, mây mù sương sương u ám và mờ mịt. Ở cuối chân trời là một trong những bức tường chắn rậm rạp ghép tự mây White, càng sát khía cạnh khu đất thì tầng mây càng dày dặn hơn, nặng nề trịch nhỏng chì. Phải chăng, căn nguyên điểm của lũ gã đó là từ bỏ trong tầng mây ấy?

Trác Mộc Cường Ba mau chóng ghi nhớ lại có mang về hệ thống tuần trả khí lưu giữ mà lại Lữ Cánh Nam từng nhắc đến. Lẽ như thế nào, thiết yếu hệ thống tuần hoàn khí lưu giữ đang khiến cho sương mù vào bầu không khí sản xuất thành một vòng vây, giống như một cơn lốc ôm siết lấy cục bộ vùng đất Shangri-la này, sinh sống vùng sát tâm bão, trái lại không tồn tại sương mù, đề nghị mới thấy được ttách xanh? Hoặc đưa, hãy còn ngulặng nhân gì khác?

Còn một điểm nữa khiến cho Trác rưởi Mộc Cường Ba đem có tác dụng khó khăn đọc, chỗ đây đích thực khôn cùng lạnh, xúc cảm nóng bức nhỏng gã sẽ ở giữa rừng rậm nhiệt đới vậy. Chỗ này chẳng đề nghị sống độ dài sáu bảy nghìn mét đối với mực nước biển cả xuất xắc sao? Nhưng Lúc với theo nghi vấn ấy lên đến mức mẫu cổng đẩy đà bên trên, gã Cảm Xúc mình đã tìm thấy câu trả lời. Bên vào tường thành to đùng ngạc nhiên lại là một trong vũng nước béo, nước hồ nước phản nghịch chiếu nền trời xanh, gờn gợn hầu hết vảy rubi lấp lánh lung linh.

Mặt hồ, tự vào ra ngoài, theo lần lượt tồn tại những màu lam, rubi, lục và xanh biếc; chẳng những vậy, thoạt nhìn đã biết ngay đây là một Ao nước tự tạo. Hồ hình trụ, những mặt đường kênh dẫn nước lan từ tâm ra mọi tư pmùi hương tám phía, kết cấu rất như thể với xã Công Bố tại tầng bên dưới, những dự án công trình phong cách xây dựng dành riêng cho người dân nằm tại khoanh vùng hình tốt quạt.

Ssinh sống dĩ Trác rưởi Mộc Cường Ba cho rằng bản thân tìm kiếm thấy câu trả lời, là vày từ bỏ xa gã đã bắt gặp mặt hồ bốc lên hầu hết làn khí lạnh mỏng manh mhình họa. Sói Hai và Sói Út sẽ chạy mang đến kề bên một chiếc kênh tha hồ vục mõm xuống uđường nước. Trác rưởi Mộc Cường Ba demo khám nghiệm ánh nắng mặt trời nước, thấy tương đối rát tay, nhưng lại cũng không tới nỗi cần thiết ngâm mình xuống được.

Nhiệt độ nước vào lúc 450C, thoang thoảng nặng mùi lưu huỳnh. Địa sức nóng, đúng tựa như những gì gã với bầy Nhạc Dương sẽ trao đổi trong rừng rậm Amazon, xuất phát của sức nóng lượng ở khu vực này, đó là địa nhiệt!

Người Qua Ba vẫn dẫn nước tung rã trên núi tuyết vào loại hồ tự tạo này, kế tiếp, không hiểu biết nhiều bọn họ sử dụng cách gì nhằm lợi dụng địa nhiệt làm tăng nhiệt độ của nước, bên cạnh đó duy trì tại mức xấp xỉ 45oC. Nơi này kẹp thân nhị ngọn gàng núi to, về cơ bạn dạng là một trong không gian kín, vị vậy toàn bộ Shangri-la phần đa được hun nóng, y hệt như của nhà rửa ráy tương đối vậy. Nhờ tương đối nóng ấy một khoanh vùng nhiệt độ riêng biệt đã dần dần sinh ra, chế tạo ra thành vòng tuần trả khí lưu bên trên tầng bình đài đồ vật tía, ngăn cản ko khí lạnh bên ngoài ùa vào.

Đồng thời, những khí thể độc hại cũng theo tương đối rét bốc ra bên ngoài, ôxy được hút vào bên phía trong, giữ lại mang lại khoảng không gian luôn tkhô giòn tân tươi bắt đầu. Trác rưởi Mộc Cường Ba phát âm, làm việc hầu hết nơi bản thân không đặt chân tới, cố định vẫn tồn tại những phong cách thiết kế vĩ đại không giống, hy vọng tạo thành cả một vùng nhiệt độ như vậy, hoàn hảo nhất không hẳn một Việc tiện lợi mà tiến hành được.

Sói Hai và Sói Út không nghĩ là ngợi những nhỏng Trác rến Mộc Cường Ba, lũ chúng cẩn thận thử ánh nắng mặt trời nước, chầm chậm rãi dầm mình xuống, rồi thảnh thơi bơi lội dìu dịu vào làn nước. Sau hành trình dài dạt dẹo vất vả qua vùng băng giá bán, vệ sinh nước nóng một cái, đích thực cũng khá dễ chịu. Sói Út táp táp chân trước làm cho bắn lên hầu như đóa hoa nước nhỏ, ý chừng muốn rủ Trác rến Mộc Cường Ba thuộc xuống nước nghịch chơi với nó.

Lúc bắt đầu xuống, nước khá rát bỏng, cơ mà chẳng bao thọ sau gã đã say đắm ứng được. Một điều khiến Trác rến Mộc Cường Ba hết sức bỡ ngỡ là, vào vũng nước rét thân vùng núi tuyết này, bất ngờ lại sở hữu gần như con cá bé dại bơi lội tung tăng cùng cả một loài thực đồ gia dụng màu xanh da trời lục chần chừ tên. Chính kỳ tích cực nhọc tin của việc sinh sống ấy, đang khiến cho đầm nước lạnh cho 45oC này tràn đầy mức độ sinh sống.

Ngâm mình trong làn nước ấm áp, ngửa đầu đếm phần đa gai mây bên trên bầu ko xanh thăm thoáy, so với ngày trước phải đội gió đạp tuyết đi vào sương mù u ám và đen tối, thiệt không khác nào thiên đường với địa ngục. Trác Mộc Cường Ba choạc cả tđọng đưa ra, nằm ngửa lưng vào làn nước, chẳng mong muốn nhúc nhắc gì nữa.

Chẳng rõ ngâm mình trong nước bên dưới nước được bao lâu, rất nhiều stress trong bạn mọi vẫn tan biến hóa, Trác rưởi Mộc Cường Ba mới vùng dậy. Chỉ thấy kênh dẫn nước hình tròn đó có vẻ có thiết kế theo mặt đường trôn ốc từ trên xuống dưới, loại chảy tuôn trào, hoa nước phun tung.

Còn gã, khi đứng dưới nước, ngước mắt lên quan sát phần lớn căn nhà dân tạo hình kỳ lạ nhưng lại theo một quy cách thống độc nhất, chợt gồm cảm xúc nlỗi thể bản thân sẽ ở vùng sông nước Giang Nam, cảnh quan nên thơ nlỗi họa. Chỉ là… làn gió nóng thổi qua, lại đem đến một hơi thsinh hoạt bóng gió cổ lão.

Trác Mộc Cường Ba men theo tuyến phố nhỏ, đi từ căn nhà này quý phái tòa nhà không giống. Kiểu dáng vẻ của những phong cách xây dựng ấy vẫn giữ được hơi hoàn hảo, dù cũng có khá nhiều cnạp năng lượng bị mưa gió làm mòn xuất xắc cây cỏ mọc lên phá hoại, nhưng mà đại đa phần phần lớn là những tòa nhà hoàn hảo. Chỉ bao gồm điều, người tại đây đâu không còn cả rồi?

Trác rến Mộc Cường Ba sẽ định bước vào một trong những căn nhà thì bị Sói Út chắn vùng phía đằng trước phương diện, mồm nó gầm gừ: “Không được vào kia.”

Trác Mộc Cường Ba thân cùng với Sói Út duy nhất, nghe giờ đồng hồ kêu cảnh báo ấy của nó, gã lập tức ngồi xổm xuống, nâng cằm Sói Út lên nói: “Không vào được à? Bên trong bao gồm đồ vật nào đấy vô ích cho tao, đúng không?”

Sói Út nửa đọc nửa không, gật đồng ý. Trác rưởi Mộc Cường Ba cũng khẽ gật đầu nói: “Tao biết rồi.” Gã bèn trường đoản cú bỏ ý muốn vào nhà, chỉ đứng ngoại trừ cửa quan giáp. Đồ đạc bên trong vẫn còn đó ngulặng vẹn tuyệt vời và hoàn hảo nhất, có tác dụng gã càng thêm nghi ngờ. Rốt cuộc vẫn xẩy ra cthị xã gì, khiến cho tòa thành to đùng này trnghỉ ngơi buộc phải vườn cửa ko đơn vị trống, yên bình như một vùng khu đất bị tiêu diệt chũm này!

Đi thân tuyến phố vắng ngắt, nghe giờ nước rã rào rào, nhìn phần đông cây cầu nhỏ tuổi bắc qua kênh dẫn nước, bức tường chắn cao xây bằng đá xanh, trong tâm địa Trác Mộc Cường Ba thiên nhiên trào lên một tia khiếp sợ.

Nhện giăng tơ vào góc tường, các loại sinc đồ gia dụng nhỏ y như chuột, thỏ hay thằn lằn lạng lách vun vút ít nhỏng thoi gửi. Chỉ là, không tồn tại người… không có một người nào… tòa thành trống rỗng im tĩnh một cách bất thường. Gã thậm chí còn không phân phát hiển thị một bộ xương thô làm sao cả. Thế nhưng, phần đông phong cách xây dựng được bảo đảm hoàn hảo kia lại tương tự sẽ nỉ non nói với gã, một người khách hàng không quen, về sự phồn vinch của vị trí này vào một thừa khứ không thật hun hút.

Phía trên mọi tòa nhà, mọi là các tượng phật cùng với tạo thành hình không giống nhau, tất cả tượng tiên đàn bà tà áo tung bay, có tượng Klặng Cương nộ mục trừng mắt nhìn mọi tứ đọng phương, bao gồm tượng thụ lành giẫm mây cất cánh cho, gồm nhà lại va tự khắc một bạn hữu tè quỷ trườn khắp trên tường. Những hình mẫu ấy hoặc to hoặc nhỏ tuổi, thảy rất nhiều chân thật như thật. Trước cửa, tứ vách tường, trong cả dưới mặt hàng hiên cũng treo từng chuỗi từng chuỗi đái quỷ trông nhỏng chùm nho chín.

Mật Mã Tây Tạng Đây là phong cách thiết kế thời kỳ nào? Quần thể phong cách xây dựng hình tròn trụ này được thiết kế với dựa trên tứ tưởng của thời kỳ nào? Ai đang con kiến khiến cho chúng? Chủ nhân vị trí này đã từng đi đâu mất rồi? Trác rưởi Mộc Cường Ba ôm đầy hơi nghi ngại, thở lâu năm một giờ, khoảng tầm mười phút sau, gã bất chợt chợt nghe thấy một giờ đồng hồ thngơi nghỉ lâu năm khác.

Gã nghi ngại dừng bước đi thì thầm nhủ, “Lẽ nào khu vực này có người?”

Bỗng nhiên, Sói Út đi ở bên cạnh gã ngửa mặt hụ một giờ đồng hồ nhiều năm. Mấy phút sau, dường như ở đâu đó vùng sau sống lưng gã lại vang lên tiếng hụ của Sói Út. Con sói nhe răng, quan sát Trác rến Mộc Cường Ba cười khùng khục khoái chí, nhỏng đã nói: “Thần kỳ không.”

Thì ra, vào quần thể bản vẽ xây dựng hình cung này đã hình thành bắt buộc một sản phẩm công nghệ giống như nhỏng vách phản âm, âm thanh vang lên, không hiểu nhiều được chuyển qua làn đường khác vòng vèo chũm như thế nào, lại trường đoản cú vùng sau vọng trở lại. Đây là 1 sự vận dụng âm học của cổ nhân, Trác Mộc Cường Ba cũng chẳng gồm thời hạn đâu mà tò mò mang lại cụ thể. Sói Hai khẽ kêu lên một giờ đồng hồ chình họa báo: “Đi thôi, phải ra khỏi vị trí này trước khi trời tối.”

Không biết đến buổi tối tại đây sẽ có máy gì xuất hiện, chắc rằng là bè lũ loại gián đẩy đà cơ chăng? Trác Mộc Cường Ba cũng ko khá đâu đi tìm kiếm đọc, gã chỉ đem làm kỳ lạ, chỗ đây chỉ gồm tòa thành trống ko, thoạt trông thì có vẻ đã có lần bao gồm một độ phồn vinh đô hội, lẽ nào trên đây không hẳn Shangri-la?

Gã thầm tính toán một hồi thọ, rồi mới phạt ra giờ hú, hỏi Sói Út: “Nhà còn cách đây xa không?” Sói Út nheo góc nhìn về phía bóng gió, vầng tịch dương đã mất tích, dẫu vậy sắc ttránh vẫn một màu xanh lam thăm thẳm, cụ mây cuối ttránh đỏ ối nhỏng ngọn lửa: “Hẵng còn xa lắm.”

Trác Mộc Cường Ba ngohình họa đầu nhìn lại đám mây xum xuê che phủ không gian gian này, chỗ bị sương mù sum sê che lấp phía đằng kia, bây giờ hẳn vẫn chìm vào nhẵn buổi tối rồi chđọng nhỉ?

Trên thảo nguyên, những chủng một số loại sinc đồ dần trsống bắt buộc đa dạng mẫu mã nhiều mẫu mã rộng. Không lâu sau, Sói Hai với Sói Út cắp về vài ba sinch đồ gia dụng tất cả sừng, trông hơi như thể nhỏ thỏ, cả bọn ăn no rồi đem đất làm giường, ttránh làm chnạp năng lượng, ngửa phương diện chú ý mây trôi lãng đãng, loại sông Ngân lỏng lẻo hiện lên bên trên bầu không lồng lộng. Bầu ttránh tựa như một mái vòm đẩy đà, che phủ lên với mọi, cảm hứng không bến bờ vươn ra mọi tư pmùi hương tám phía, chiếc cân nhắc của Trác rến Mộc Cường Ba chắc là cũng bay vút ít ra ngoài xa ngàn dặm.

Bọn Trác rưởi Mộc Cường Ba lại đi thêm nhì ngày nữa, cỏ bên dưới chân ngày một dày đặc tươi giỏi, cây trồng bắt đầu mọc san cạnh bên thành rừng. Từ thảo nguyên, gã đi vào rừng rậm, đông đảo gốc cây lớn lao che kín cả ánh phương diện trời, cây cỏ thân rễ dằng dịt quấn vào nhau nhỏng bè lũ thú vật dường như không xong vật dụng lộn.

Sói Hai cùng Sói Út chỉ cần rùn mình một chút ít là rất có thể thuận tiện chui qua khe hsống Một trong những thân cây, chỉ khổ đến Trác rưởi Mộc Cường Ba, ước ao chen qua rất nhiều địa điểm cây xanh rậm rạp thì bắt buộc lách bạn thật khéo, hoặc phải leo lên trèo xuống một hồi. Cứ đọng đi mãi đi mãi, sau cuối gã cũng bắt gặp tòa thành vật dụng hai… Hay đó là 1 trong ngôi miếu?

Ngôi miếu béo quá! Trác Mộc Cường Ba đứng bên trên ngọn một cây cổ thụ mập mạp, từ bỏ đằng xa chỉ nhìn thấy mọi con đường dọc ngang giao nhau thân ttránh khu đất, bố cục giống như bàn cờ. Lại ngay gần rộng, gã bắt đầu vạc hiện tại đông đảo đường vun ấy rất là vuông vắn, quây thành rất nhiều hình chữ nhật đồng chổ chính giữa dạng chữ “hồi”(1); mang đến gần không dừng lại ở đó, Khi chui thoát ra khỏi hàng cây xum xuê sau cùng, Trác rến Mộc Cường Ba new nhìn thấy cục bộ dung mạo của rất nhiều đường vạch ấy.

Chính thân khu rừng rậm, xuất hiện thêm một cái hồ nước vuông vức. Chu vi hồ nước yêu cầu nhiều năm mấy cây số. Giữa hồ chính là ngôi miếu đó! Những mặt đường vạch dọc ngang mà gã nhận thấy lúc nãy đông đảo là tường bao của ngôi miếu, hoặc từng hàng từng sản phẩm tháp cao tựa như những cây thông mọc san ngay cạnh nhau chế tác thành. Trác Mộc Cường Ba đứng làm việc rìa Ao nước, nhìn ngôi miếu, trong thâm tâm trào lên một lắp thêm cảm xúc không sống động, tương tự như kia không phải là thứ trực thuộc về cõi cõi tục vậy.

Mầu nhiệm tại phần, loại hồ nước nhân tạo này được tiến công láng mài nhẵn gần như là tuyệt vời. Mặt nước ko lnạp năng lượng tăn cho dù chỉ một gợn sóng, trông nhỏng phương diện gương. Nhìn xuống khía cạnh hồ, hoàn toàn có thể thấy rõ ràng mây trắng bên trên ttránh vẫn chầm lừ đừ trôi qua trong làn nước, vì vậy, loáng xem qua, ngôi miếu trọng tâm hồ nước nhỏng thể sẽ trôi nổi bềnh bồng bên trên không trung.

Xem thêm:

Toàn cỗ tuyến đường nhỏ dại thông mang lại ngôi miếu rất nhiều được đụng tương khắc thành làm ra nhỏng lá sen, tiến bước trên kia, xúc cảm nhỏng chuồn chuồn điểm nước vậy. Không hiểu khía cạnh nước hồ ấy phẳng lặng mang đến độ nào, cơ mà thời điểm Trác rưởi Mộc Cường Ba bước bên trên phần lớn lá sen nhân tạo, lại sở hữu cảm giác hoa mắt cđợi phương diện, chỉ sợ hãi bước hụt một bước là đã sẩy chân rơi xuống cõi phàm trằn.

Sói Hai và Sói Út có thể không tồn tại thứ ảo giác ấy, vẫn có thể nhảy đầm nhót đùa nghịch bên trên những lá sen, chạy một mạch lịch sự phía cuối mặt đường.

Rốt cuộc Trác rưởi Mộc Cường Ba cũng đặt chân tới thềm vùng phía đằng trước của ngôi miếu, nhằm rồi lại thêm một lần nữa bị chọa tượng trước mắt làm cho chấn hễ hoàn toàn.

Ngôi miếu này, bất ngờ lại được cấu thành từ muôn vạn tượng Phật, tượng ác quỷ… cũng có thể tưởng tượng cầm này, cổ nhân đang sử dụng số đông bức tượng hết sức tấp nập với vô vàn tứ thái khác biệt làm cho gạch làm cho ngói để xây hình thành ngôi miếu; hoặc giả, tín đồ xưa đang gọt giũa cả ngọn gàng núi thành một hình lập phương thơm mập mạp, rồi từ hình lập phương ấy lại đục ra bản thiết kế đại thể của ngôi miếu, sau cuối, bắt đầu va trổ, điêu khắc mái hiên, hành lang, xà, cột, tường, cửa ngõ, bậu cửa, hành lang cửa số, bậc cấp, lan can… của ngôi miếu ấy thành vô vàn tượng thần Phật và quỷ ác.

Nhìn xa xa ngỡ như phương diện tường phẳng phiu, lại sát new thấy chỗ lồi khu vực lõm, vày phần lớn tường ngăn ấy toàn cục hồ hết vị đều bức tượng phật nhỏ ưa chuộng bàn tay chen vai mê thích cánh xếp ck lên nhau tạo thành. Số lượng tượng trong cả ngôi miếu này, e rằng đề nghị lên đến mức số lượng triệu, trái là 1 trong công trình xây dựng vĩ đại!

Trác rưởi Mộc Cường Ba âm thầm vuốt nhè nhẹ lên phần lớn bức tượng bé dại. Tượng thần, tượng hung thần, tượng Phật, tượng chlặng cất cánh thụ chạy, côn trùng sâu con kiến, lại sở hữu cả cây cối nhành hoa, chắc là không còn thảy phần lớn sinh mạng có trường thọ hay là không mãi sau trên cõi thế gian hầu như được điêu khắc cả vào ngôi miếu rồi vậy.

Những bức tượng phật nhỏ dại này chính là cơ sở nhằm làm cho gần như phong cách xây dựng to hơn. Mấy trăm ngàn tượng nhỏ tuổi đứng um tùm ck lên nhau, tổng hợp lại thành một tượng Phật khổng lồ; mấy trăm ngàn tượng nhỏ không giống, ghép lại thành ký kết hiệu vnạp năng lượng tự đẩy đà nổi trên mặt tường; mọi rừng tháp tê, cũng vì chưng mấy trăm mấy trăm nghìn bức tượng phật nhỏ ông xã lên nhau cơ mà thành; đến cả nền đá xanh bên dưới chân gã, cũng rất được điêu tạc thành mẫu biển cả dục, có ức vạn tượng fan bé dại giơ tay gào thét giữa biển lớn dục, vùng vẫy mong muốn thoát thoát khỏi đó.

Nếu ngồi xuống coi kỹ, tức khắc thấy rõ rệt mặt khác biệt của từng bức tượng: hoặc phẫn nộ, hoặc tuyệt vọng, hoặc ai oán, hoặc cuồng loạn… Hai chân Trác rưởi Mộc Cường Ba giẫm lên đại dương dục vọng, mỗi lần nhấc chân lên đặt chân xuống, đều có mấy chục người nhỏ tuổi giơ cao cánh tay, cực khổ kêu gào. Ngước mắt nhìn lên trên mặt, gã ngay thức thì nhìn thấy đỉnh vòm, gồm rất nhiều tiên cô bé sẽ trút bi ai trụy lạc xuống cõi tục, hầu như ống tay áo của họ vung lên tương tự mong mỏi dính mang các áng mây hờ hững trôi trên không trung, nhưng mà chỉ uổng công vô ích.

Còn trên tứ vách tường, lại là đầy đủ tượng Phật đầu nhóm vòng hào quang, biểu lộ cùng bề mặt giống như nhau một bí quyết dị thường, giữa những ánh mắt ấy, hình như chứa đựng lòng từ bỏ, lẫn cả đường nét nghiêm nghị ghẻ lạnh, nlỗi thể Cảm Xúc bi thiết mang đến trái đất, tuy vậy cũng giận dữ vậy cho sự ươn hèn ko tranh tài của họ. Nhìn lướt qua một lượt, Trác rưởi Mộc Cường Ba tự dưng bao gồm xúc cảm nặng nại đtrần nén, “Những góc nhìn ấy, hình như các hiện hữu lên một niềm u uất khó khăn tả thành lời!”

Giẫm đạp lên đám bạn gian khổ thứ vã giữa biển lớn dục, đi xuyên qua những vị thần minc cúi quan sát bọn chúng sinh, Trác rến Mộc Cường Ba tiến vào phía bên trong bức tường. Gã mau chóng bao gồm một cảm xúc trọn vẹn khác biệt!

Mật Mã Tây Tạng Tĩnh! Thích nghĩa 3D nhất của Thiền trong Phật đạo.

Ngôi miếu vuông vắn cấu trúc từ mọi bức tượng phật nhỏ dại bởi bàn tay này, không ngờ lại im tĩnh đến cầm cố, không tồn tại một âm tkhô nóng nhỏ như thế nào. Trác Mộc Cường Ba nín thnghỉ ngơi, chăm chú lắng nghe, mà lại vẫn ko phân phát hiện ra bất kể âm tkhô giòn nào; tiếng động duy nhất ngơi nghỉ địa điểm trên đây đó là bởi đàn họ sở hữu đến: tiếng chân của gã, của bè lũ sói, tiếng thở của gã, giờ thsinh hoạt của sói…

Không chỉ nên lặng tĩnh, Trác rến Mộc Cường Ba có cảm xúc nhỏng mình đã đến một nhân loại khác, một trái đất bị niêm phong trong kân hận chất thủy tinh trong suốt. Hình như, một kăn năn lập phương thơm hình thành từ khí ôxy bao quanh trọn đem tòa bản vẽ xây dựng, chủ yếu khá thnghỉ ngơi của gã sẽ làm cho rối loạn sự giữ cồn của không gian nơi trên đây, bằng không, tất cả phần đông trang bị chắc rằng số đông vẫn sống trong tâm trạng tĩnh trên.

Mặt nước yên bình, nhỏng một tnóng gương lưu ly sáng bóng; bầu không khí đứng lặng, chăm sóc khí nồng đậm mang đến độ chừng như đã biến thành thực thể, Trác rến Mộc Cường Ba rất có thể cảm giác một bí quyết rõ ràng gần như luồng khí tan vào lồng ngực, tuôn vào phổi, rồi hóa thành muôn ndở người gai tơ tản đi khắp tđọng đưa ra bách cốt. Một cái lá rụng xuống, tuy nhiên không chuyển phiên vòng vòng trên ko trung nlỗi bị gió thổi rơi, nhưng chỉ dìu dịu rơi trực tiếp xuống. Nếu để ý quan sát xuđường nước, đã thấy một cái lá dưới đáy nước chầm lờ lững nổi lên.

Sau lúc vạc hiện phần đa đồ vật ở khu vực này có vẻ phần đông yên lìm không cử động, Trác rưởi Mộc Cường Ba đưa góc nhìn lại mọi tượng phật đầy đủ tư thái kỳ quái trên tứ vách tường với dưới sàn, trong tim mau chóng cảm thấy có thể gồm một mẫu năng lượng điện chạy đi từ đầu đến chân. Những bức tượng vốn đã cố định và thắt chặt hình dáng, đáng ra đề xuất tĩnh tại thì lại giống như sẽ gửi động!

Những bọn chúng sinh trong biển lớn dục, phảng phất nhỏng sẽ thực sự sục sôi vùng vẫy, cù cuồng giẫm giẫm lên nhau thân biển máu, không còn dịp này cho đợt khác ùa lên, giống như ước ao đeo dính leo lên gót chân gã; thần Phật bên trên bốn bờ tường thì chầm đủng đỉnh phát triển dọc theo hành lang nlỗi nước tung mây trôi, ánh nhìn thờ ơ nhỏng thể các lắp thêm hầu hết không phải tương quan mang đến bản thân, có vẻ nhỏng họ vẫn hành hương về cõi thánh, hoặc mong muốn rời khỏi cõi thế tục đầy rẫy các trạng rỡ chấp này; tiên thiếu nữ bên trên trời mặc dù ko căng thẳng cố gắng bay lên, tuy vậy vẫn chầm lờ đờ rơi xuống đại dương dục bên dưới với cùng một tốc độ khiến bạn ta phạt rầu bởi thấp thỏm.

Cảm giác ấy thật khó tả, tựa như gã là một tồn tại đã bay ra bên ngoài tam giới, đã ngơi nghỉ bên trên cao quan sát xuống quan tiếp giáp muôn nghìn bọn chúng sinh, thần Phật rất nhiều quy về một tay, thiên hà nằm trong lồng ngực. Chỉ bao gồm điều, cảm hứng ấy khiến cho Trác rưởi Mộc Cường Ba cực kỳ khó tính, gã biết, cổ nhân phải nắm bắt và áp dụng những hiện tượng kỳ lạ âm thanh khô, tia nắng, không khí, thị lực mang đến trình độ chuyên môn cực cao mới có thể tạo nên sản phẩm ảo giác khiến người ta thấy mình đã vô cùng việt hết thảy thần Phật, trong tay nắm giữ cả ngoài hành tinh như vậy.

Cả đời Trác Mộc Cường Ba, chưa lúc nào chạm chán qua phong cách xây dựng nào giống như ngôi miếu này. Đồng thời, máy xúc cảm hết sức thoát nước ngoài thiết bị này, không thể khiến cho gã phiêu bồng lâng lâng, nhưng chỉ thấy một nỗi lo lắng hết sức. Trong đôi mắt Trác Mộc Cường Ba, đây là một ngôi miếu ngũ quỷ, ẩn giấu vô vàn điều kỳ quái bên trong lớp vỏ ngoài hùng vĩ xỉu ttránh. Gã ko có gì chịu đựng đựng nổi nữa, thậm chí là không coi không còn cả trung tâm vui chơi quảng trường trước tiên với chủ yếu năng lượng điện, đã Hotline hai đồng đội sói xám vội vàng vã tách đi.

Khi Trác rến Mộc Cường Ba đang loanh xung quanh trong các thành bang bị bỏ phí phế của Shangri-la, thì lũ Merkin cũng đã đi đến được mnghiền tầng bình đài thứ ba. Không nlỗi Trác rến Mộc Cường Ba bao gồm Sói Hai và Sói Út dẫn lối đi xuống thông đạo ngầm sâu dưới lòng đất, lũ y đề nghị men theo mxay bình đài nhưng lần mò tiến lên phía đằng trước.

Ngày hôm đó, cả bầy vẫn xếp đội hình hành quân thân một vùng băng tuyết rộng lớn, đột nhiên vạc hiển thị vùng phía đằng trước gồm mây mù mờ mịt.

lúc đầu, trong khoảng năm chục mét vẫn còn đấy thấy lấp ló nhẵn tín đồ, cơ mà càng đi tiếp, khoảng quan sát xa rút ít xuống chỉ còn gần đầy mười mét; liên tiếp tiến lên, tương đối mù lại càng lúc càng sum sê, chỉ thấy một vùng white xóa, như thể cả đàn đã len vào thân một gò sợi bông khổng lồ, thậm chí là giơ thẳng cánh tay ra là đang không thấy mười ngón đâu.

Merkin vừa hạ lệnh cho tất cả đám gửi thanh lịch chính sách quan liền kề hồng ngoại, hốt nhiên nghe bọn bộ đội tiến công mướn hét lên rầm rĩ, hình như vẫn phát hiện ra điều nào đó. Y và Soares cũng theo thứ tự rước mũ team lên, thay đổi chế độ quan tiền cạnh bên.

“Đó là gì vậy, ông nhà, chúng ta mang lại núi lửa rồi ạ?” Max đi kề bên kêu toáng lên.

Nhìn qua đôi mắt kính hồng ngoại đính trên mũ, Merkin thấy khôn cùng rõ ràng, phương pháp bọn chúng ta chưa đầy nhì trăm mét, có vẻ tất cả mấy chục nhỏ quái vật đã xịt ra đông đảo luồng khí nóng đỏ hừng hực như lưỡi lửa.

“Hay quá, họ mang đến rồi, sau cuối cũng cho khu vực rồi.” Merkin mừng quýnh reo ầm lên, cũng chẳng bi hùng chú ý mang đến hình tượng uy nghiêm của mình nữa. Đám bộ đội đánh mướn nghe được tin tức ấy, cũng chớp nhoáng tung hô quang vinh. Có mấy thương hiệu nóng tính vẫn mặc kệ với mọi lao lên vùng trước, ngay tức khắc bị Merkin Điện thoại tư vấn đơ lại.

“Tại trên đây à?” Soares hỏi: “Phía trước là gì thế?”

Merkin đáp: “Trong nửa quyển sau của Cổ Cách kim thư có chnghiền rằng, ước ao mang đến được Bạc Bẽo Ba La thần miếu, trước tiên cần mang lại Bức Tường Than Thsống vẫn. Theo hồ hết ghi chxay kia, bức tường ấy dày mấy ngàn thước, phía bên trong gồm lỗ, nuốt mây nhả mù, như thể gồm tín đồ sẽ than vắn thsống dài, vậy phải bắt đầu mang tên là Bức Tường Than Thngơi nghỉ.

Bức tường này không chỉ phân cách Bạc Tình Ba La thần miếu cùng với thế giới bên ngoài, mà còn khiến cho cả tầng bình đài thứ ba này phủ bọc vào sương mù nữa.”

“Nuốt mây nhả mù? Ý anh là, sương mù khắp tầng bình đài đồ vật cha này, phần lớn bắt đầu từ trên đây sao?” Soares đem có tác dụng cực nhọc phát âm.

Merkin bèn gỡ loại mũ bên trên đầu xuống, dẫn Soares lùi lại chừng trăm mét, chỉ tay ra vùng trước nói: “Anh chú ý mây mù tê, thấy tất cả gì biệt lập không?”

Soares dõi góc nhìn ra vùng phía đằng trước, quả nhiên, mặc dù bọn y đã ở giữa một vùng sương mù white xóa mênh mông, nhưng lại sương mù ngơi nghỉ vùng trước lại nhỏng sương trắng lan ra từ bỏ phần đa nhà máy phệ, ngùn ngụt ko ngớt, cuồn cuộn trập trùng nlỗi đã trở thành thực thể. Sương khói phun trào ra nhỏng bầy xả qua đập, bốc lên rất cao mấy trăm mét, rồi lan lan đi khắp cả tầng bình đài, tràn về phía đàn y. Thật không ngờ, sương mù che phủ khắp cả một vùng không gian to lớn này, lại bởi vì nhỏ bạn chế tác ra!

Soares pchờ trung bình đôi mắt ra xa hơn, chỉ thấy biển khơi mây mù trào dâng miên man bất tuyệt, phỏng chừng Bức Tường Than Thngơi nghỉ đã ngăn ngang cả tầng bình đài trang bị bố, tạo ra công dụng thần kỳ như thế.

Trước khi đến đây, Soares vẫn luôn nghĩ rằng, sương khói mây mù là gần như hiện tượng kỳ diệu chỉ thiên nhiên béo phệ new cài đặt, thật chẳng ngờ bây giờ lại hoàn toàn có thể thấy được sương mù nhân tạo! Đây chưa phải chỉ nên số đông cột sương bé dại nhỏ bé bốc lên tự các xí nghiệp sản xuất, nhưng là sương mù chi chít bít bao phủ diện tích S vĩ đại lên đến mức mấy trăm cây số vuông!

“Làm… làm sao gồm thể…?” Nếu ở Đảo Huyền Không tự, Soares còn rất có thể đánh giá và nhận định đó là kỳ quan tiền nhân tạo, dẫu vậy còn màn sương khói mù mịt mọi đất ttránh này thì y đích thực không hiểu nổi, bằng phương pháp như thế nào mà cổ nhân hoàn toàn có thể tạo thành kết quả tởm fan cho núm, huống hồ nước lại kéo dãn tới cả ngàn năm vẫn ko kết thúc.

Merkin nghiêm nghị nói: “Trước đây, tôi cũng suy nghĩ mãi mà vẫn chưa tìm ra giải mã đáp. Sau này, nghe Ba Tang nói bầy hắn đang đi vào một địa điểm y như rừng rậm nhiệt đới, tôi new bao gồm một chút ít liên quan, chế tạo địa mạo núi lửa ngulặng tbỏ sinh hoạt chỗ này, có thể nói rằng, quan tâm đến của mình đã có được xác nhận.”

“Đừng vòng vèo tam quốc nữa, mau nói quan tâm đến của anh ấy ra đi.” Soares đã khá run sợ.

Merkin thong dong giải thích: “Bạc Tình Ba La thần miếu cùng những thành bang ở rải rác xung quanh nó được desgin bên trên một ngọn gàng núi lửa vẫn vận động, có lẽ là 1 trong những ngọn gàng núi lửa cổ đã gồm trường đoản cú trăm triệu năm ngoái, thungơi nghỉ trái khu đất new sinh ra. Nghìn năm trước, nó vẫn xịt trào dung nđam mê một cách ko chu trình.

Những người Qua Ba kia chọn vị trí này để thành lập thần miếu, chính là nhằm lợi dụng tích điện thiên nhiên của núi lửa, áp dụng khá rét của nsi thạch lạnh rã trong tâm đất. Bức Tường Than Thsinh hoạt cơ, ngăn cách Bạc Ba La thần miếu cùng với quả đât phía bên ngoài, có mặt đề xuất một không gian chủ quyền, cũng như chúng ta xây nhà ở rồi gắn thứ ổn định ánh sáng vào phòng vậy thôi. Nhiệt độ bên phía ngoài rất có thể xuống mang lại mấy chục độ âm, nhưng lại vào bên lại vẫn ấm áp, giữ lại ở tầm mức 30oC. Chỉ tất cả điều, gian chống này rất cao, diện tích phải tính bởi đơn vị chức năng hàng trăm ngàn cây số vuông.

Đây chính là kỳ tích bởi vì người Qua Ba trí tuệ sáng tạo nên! Họ vẫn tận dụng thực trạng địa lý độc đáo và khác biệt cùng với nguồn năng lượng kỳ quái, sinh sản lập nên một kỳ tích mà đám người đang sinh sống và làm việc trong thời đại kỹ thuật nghệ thuật cải tiến và phát triển như chúng ta đây cũng không dám tưởng tượng đến! Họ sẽ dùng mức độ bạn, để đổi khác môi trường thiên nhiên tự nhiên của tất cả một khu vực rộng mấy trăm cây số vuông đấy!”

Merkin vung tay chỉ ra rằng, tiếng nói vang vang bạo gan mẽ: “Những chiếc lỗ trên Bức Tường Than Thsinh hoạt kia, có lẽ chính là lỗ thông hơi của các bộ máy cỡ lớn sẽ hoạt động lòng đất sâu mấy nghìn mét, bọn chúng xịt ra rất nhiều luồng khí ánh nắng mặt trời cực cao, sau khi va chạm với không gian ánh nắng mặt trời quá thấp phía bên ngoài, ngay thức thì làm cho một màn sương mù sum sê. Người Qua Ba không lúc nào bỏ lỡ bất cứ tài ngulặng làm sao rất có thể lợi dụng.

Bức tường này cố định đang được thiết kế sẵn tự trước rồi. Sương mù xịt ra vừa khéo bảo phủ tổng thể Bạc Bẽo Ba La thần miếu với những thành bang vệ tinc của nó.”

“Nhưng cơ mà, nó đã hoạt động suốt một ngàn năm rồi?” Soares vẫn quan trọng tin nổi, tạo ra một cái sản phẩm công nghệ cân bằng không gian có thể biến đổi ánh nắng mặt trời của tất cả khoanh vùng rộng lớn mấy trăm cây số vuông, trí tuệ của cổ nhân hậu một ngàn năm trước là vậy ư?

“Anh bao gồm biết vì sao chẳng thể chế tạo được hộp động cơ vĩnh cửu không?” Merkin đùng một phát hỏi, rồi lại trường đoản cú bản thân giải đáp: “Bởi vị tích điện luôn luôn tiêu hao, vả lại thiết yếu sinh ra từ cõi hư vô được. Cùng với sự phát triển không hoàn thành của dòng sản phẩm móc auto hóa, đông đảo phần phú tùng tiêu hao hỏng tổn định hầu như có thể cần sử dụng đồ đạc tự động hóa thay thế sửa chữa, vậy thì, động cơ sống thọ chỉ còn đề xuất một mối cung cấp tích điện mãi mãi nữa nhưng mà thôi. Mà bên trên thực tiễn, thiên nhiên đang hỗ trợ mang đến bọn họ vô vàn mối cung cấp năng lượng gần như sống thọ rồi: tia nắng phương diện ttránh, thủy triều, nước, gió, chỉ cần tận dụng một bí quyết mê say đáng đầy đủ nguồn năng lượng ấy, việc tạo thành một bộ động cơ sống thọ cũng là vấn đề khả thi thôi.

Người cỗ tộc Qua Ba chính là vẫn tận dụng tích điện của núi lửa. Một ngàn trong năm này, núi lửa không tắt, cỗ máy này cũng hoạt động không dứt, cho dù không có người thao tác làm việc, nó cũng biến thành liên tục chuyển động cho đến Lúc tất cả phụ tùng linh kiện hồ hết hao mòn hư tổn định tới mức cần yếu thực hiện nữa bắt đầu thôi. Đó đó là trí tuệ của cổ hiền từ nghìn năm ngoái, thật như ý là trí tuệ ấy đã bị chiến tranh vùi lấp, bởi không, tôi thật không dám tưởng tượng chuyên môn cải tiến và phát triển của pmùi hương Đông thời nay đang như thế nào nữa!”

“Nếu tường ngăn ấy phun ra các luồng khí ánh sáng cực cao như vậy, bọn họ làm thế nào vượt qua được?” Sau lúc nghe tới Merkin cảm khái một hồi, Soares lại nghĩ cho một vụ việc khác.

“Yên trọng điểm, đang có lúc nó tạm dừng lại. Căng rồi lại chùng, chùng rồi lại căng, phía trên đó là bốn duy triết học tập truyền thống lâu đời của Trung Hoa cổ kính, cũng chỉ bao gồm nắm, gần như bộ máy kia mới rất có thể vận động cả ngàn năm mà lại ko lỗi lỗi.” Merkin lạc quan đáp.

Merkin nói không không nên, một thời điểm sau, luồng khí lạnh ngùn ngụt từ từ lắng xuống. Đội ngũ lính tiến công mướn của lũ y ngay thức thì mau lẹ tiến tới, áp dụng những lý lẽ tiến bộ trèo lên Bức Tường Than Thsinh sống. Bức tường thành dày đến hơn cả trăm mét đó, rất có thể coi nhỏng một trung tâm vui chơi quảng trường mập, đứng bên trên chuyển mắt nhìn trong ko kể thành, thật và đúng là nhì trái đất hoàn toàn khác hoàn toàn. Bên không tính sương trắng minh mông, còn phía bên trong lại là thảm cỏ xanh ngắt trải lâu năm mang đến tận chân trời tít tắp. Nhìn dung nhan xanh chết giấc cả trung bình đôi mắt ấy, Merkin mỉm mỉm cười thốt lên: “Chúng ta… sau cuối cũng mang lại nơi rồi!”

Trên tường Ra đời tức quang vinh giờ đồng hồ tung hô, đám quân nhân đánh mướn cũng tạm thời gạt bỏ hầu hết tức bực tụ tập trong tâm. Dù là ai chăng nữa, sau mấy tháng đi thân trời băng khu đất tuyết, đột nhiên phát hiện ra một ốc hòn đảo xanh tươi êm ấm, chổ chính giữa trạng cũng hồ hết vui mắt dễ chịu khôn xiết. Cả lũ lần lượt dỡ quăng quật nón bảo hiểm trên đầu, mở miệng to hkhông nhiều hà khoảng không gian tkhô cứng tân, xúc cảm như thể chỉ việc đi thêm mấy bước nữa là có thể nhìn thấy Tệ Bạc Ba La thần miếu rồi, mặc dù vậy, tất cả hồ hết ko tuyệt biết, tuyến đường vùng phía đằng trước vẫn còn đó bóng gió và buồn bã. Ở vị trí đó, chết choc đang chờ đón đàn chúng.