Kết luận điều tra vụ án năm cam và đồng bọn

Một lúc Năm Cam đã vô nghĩa mà vứt rơi, không ngó ngàng gì đến tôi nữa thì phá vỡ “luật lặng lặng” trong giới giang hồ nước cũng không tồn tại gì là sai.
*

“Trùm“ Năm Cam tại phòng ban CSĐT.

Bạn đang xem: Kết luận điều tra vụ án năm cam và đồng bọn

Những tháng ngày black tối

Sống chui lủi vật vờ mãi, rồi thì tôi cũng lờ mờ nhận ra dấu hiệu bạc nghĩa bạc nghĩa, qua cầu rút ván của Năm Cam. Trong mắtNăm Cam, dường như tôi đã hết giá trị lợi dụng, thậm chí rất có thể đem lại tai ương cho hắn. Chỉ việc nghĩ đến sự vô trọng trách của Năm Cam là tôi giận sôi ruột gan.

Khoảng vào cuối tháng 5/2001, tại nhà hàng quán ăn Tân Hải Vân (số 139, mặt đường Nguyễn Trãi, phường Bến Thành, quận 1. TP. HCM), trong lúc ngồi nhậu cùng cánh đàn em của mình, tôi thử liên hệ với anh Năm nhưng điện thoại thông minh của tôi không còn pin, vì vậy tôi con quay sang mượn điện thoại thông minh của một vị khách, ai dè hắn cấm đoán mượn. Bực quá tôi vực dậy đập cả ông chồng đĩa vào đầu hắn. Hắn đau quá, ôm đầu đổ đồ dùng ra đất, anh chị em hàng náo loạn. Đúng thời điểm đó công an ở chỗ nào bỗng dưng ập tới tóm cổ tôi. Tôi bị bắt về tội “cố ý khiến thương tích” một phương pháp lãng xẹt bởi vậy đó.

Giai đoạn này, không tính giới trâu đem bầy em đi “truy nã” tôi thì trong giang hồ có nhiều kẻ cũng lùng sục tôi vị khoản thưởng 150 lượng vàng.Thế nên đối với tôi thì thời gian nào bị bắt vào trại giam cũng không có gì không giống so với nghỉ ngơi ngoài. Nhưng chần chừ vì vì sao gì mà lúc đó ban ngành cảnh sát điều tra đã mang lại xe download áp mua tôi về trực tiếp trại giam Công an tỉnh Tiền Giang tức thì trong đêm. Cảm hứng bị bắtlần này khôn cùng khác so với những lần khác, tôi thấy tất cả cái nào đó rất lạ, sợ hãi mà không tài nào lý giải được. Tôi suy đoán: “Lẽ như thế nào mình bị tóm vày vụ thanh toán giao dịch mụ Dung “Hà”?”. Mặc dù vậy tuy vậy quả thật từ bây giờ tôi vẫn tin anh Năm đã tìm giải pháp cứu tôi ra ngoài vì chính sự an nguy của “ông trùm”, vì chưng nếu tôi khai thật ra thì Năm Cam cũng ko tránh khỏi vô vàn rắc rối.

Vì xác minh như thế, buộc phải tôi đã không hé răng nói nửa lời lúc cán bộ khảo sát hỏi tôi về cái chết của Dung “Hà”. Mà lại tôi đã lầm. Ngày tháng qua đi, trước sau thì tôi vẫn bị tống vào buồng biệt giam, còn Năm Cam thì không truyền mang đến tôi thông điệp gì nhằm tôi yên tâm. Tôi bắt đầu thấy hoang mang. Tôi tự hỏi lòng mình: “Sao mình lại bị biệt giam? Lẽ nào cơ quan công an đã sở hữu các mối lái trong vụ sát hại Dung “Hà”? Bỏ người mẹ rồi! cũng chính vì chỉ hồ hết kẻ tạo tội đặc trưng nghiêm trọng new bị đưa vào chống biệt giam.”

Tôi còn lưu giữ rõ đó là một trong những phòng giam chật chội hết mức, tối om om chỉ tất cả duy duy nhất một lỗ ô nháng khí bằng cái chén con hắt vào trong 1 chút xíu ánh sáng đủ để tôi nên dằn vặt, khiếp sợ khi đối lập với những suy nghĩ, thống kê giám sát của phiên bản thân mình. Ở trong cái phòng giam ấy, thân hình nơi nào cũng đau nhức, cơ cứng bởi hai tay bị còng, còn nhị chân thì bị cùm một chỗ.

Đúng là sinh sống ở phòng biệt giam new thấy lo lắng kinh người. Các đêm white trôi qua khiến cho đầu óc tôi xoay cuồng. Có những lúc tôi sốt ruột đến mức chẳng tất cả tâm trí nào nhưng mà nghĩ đến nạp năng lượng uống. Bắt buộc biết ở bên cạnh kia đang diễn ra sự gì nữa? Còn “con cáo già” Năm Cam đang toan tính những thủ đoạn gì? Hắn ta tất cả nghĩ cho tới thằng bầy em trung thành với chủ này không, gồm tìm biện pháp đưa tôi ra khỏi nơi đây hay không?

Cũng sinh sống trong môi trường xung quanh khổ ải này, tôi mới thấy nhớ da diết số đông ngày tháng cách đó chưa thọ tôi còn sẽ sống cuộc sống đời thường như đế vương vãi với rượu ngon cùng gái đẹp ở ngoại trừ xã hội. Tuy vậy nhớ cho mà ghi nhớ vậy thôi, còn thực trên của tôi lúc này thì tôi chỉ mong sớm được nghe thấy giờ đồng hồ lạch cạch, ken két của ô cửa sắt mở ra. Những music ấy khiến cho lòng tôi xốn xang cho lạ, gồm cái nào đó dâng trào mạnh mẽ lắm, bởi vì đó đó là dấu hiệu tôi sắp được ăn cơm, uống nước.

Xem thêm:

“Giọt nước tràn ly”

6 mon ròng chảy trôi qua, fan tôi ốm xọp như xác ve vì những lo lắng và sốt ruột Năm Cam đã vứt rơi tôi thiệt rồi sao? Lẽ như thế nào anh Năm không sợ hãi tôi khai ra sự thật? hay là Năm Cam sẽ lo lót hoàn thành hết mang lại tôi rồi? tuy thế nếu đã lo cho tôi thì nguyên nhân tôi lại bị giam lâu như thế? suy xét mãi, ngồi biệt giam mãi, sau cuối tôi thấu hiểu rằng: Năm Cam vẫn coi tôi là con tốt thí mạng! Năm Cam quả là đệ tốt nhất thâm độc. Nhưng mà thằng già kia nó vẫn “nhầm hàng” rồi vị chơi sỏ tôi đâu có dễ ợt như vậy chứ?

Cho đến một ngày tôi được gặp cán bộ yêu cầu (Trung tá Nguyễn Văn Nên, lúc đó là Phó Trưởng phòng cảnh sát hình sự Công an tỉnh Tiền Giang – PV), một tín đồ chất phác dễ dàng gần. Cán bộ Nên ném ra nhiều ngày ngồi với tôi để trò chuyện, trọng tâm sự. Anh yêu cầu đã khơi dậy vào tôi nhiều điều nghe bao gồm lý lắm. Tiếp đó, tôi còn được dẫn ra gặp cán bộ Thành (Trung tướng tá Nguyễn Việt Thành, thời gian đó là trưởng ban chuyên án Năm Cam với đồng bọn – PV). Những tiếng nói có lý bao gồm tình của cán bộ khiến kẻ gan lỳ này ngộ ra nhiều điều.

Khi niềm tin dành cho anh Năm đã hết thì sự quan tâm của các cán cỗ công an lại khiến con bạn lương thiện sẽ chết từ khóa lâu trong tôi sống lại. Thấy tôi rách rưới không tồn tại quần áo nhằm thay, cán bộ bèn mang lại tôi xống áo mới. Không phần nhiều thế, tôi được cho ăn thêm mì tôm mỗi một khi kêu đói. Gồm lần tôi lên cơn đau bụng oằn oại , cán cỗ lại tất bật gọi bác sĩ cho khám chữa đến tôi. Sự thiện chí của những hành vi đầy tình bạn đó khiến cho tôi dần dần có tinh thần vào cán bộ, tin vào những người dám nghĩ, dám làm và tin vào chế độ của Đảng cùng Nhà nước.

Bởi vậy, tôi ra quyết định phá “luật lặng lặng”! Tôi hỏi cán bộ Nên: “Nếu tôi khai ra tín đồ này, những anh có dám bắt không?”. Cán bộ nên vấn đáp chắc như đinh đóng góp cột: dù là là ai đi chăng nữa tuy nhiên khi đã tạo ra tội ác thì đều bị trừng phạt bởi phép tắc pháp!”. Nạm là tôi khai ra cục bộ sự thật và chi tiết vụ giao dịch thanh toán Dung “Hà” cũng tương tự những hoạt động đen tối của “trùm” Năm Cam cho cơ quan công an điều tra.

Được biết, ngay sau khoản thời gian có được mọi nguồn tin và chứng cớ đặc biệt thì phòng ban Cảnh sát khảo sát Bộ Công an đang phối hợp cùng với nhiều lực lượng chuyên trách khác, thực hiện ra quân đồng loạt để thực hành lệnh bắt đối với Năm Cam cùng đồng bọn.

Vẫn biết sẽ vào trong giang hồ nước thì phải vâng lệnh theo một trong những nguyên tắc định sẵn, trong những số đó việc vâng lệnh “luật im lặng” đó là một giữa những thước đo giá trị của “người tronggiang hồ”. Nhưng cũng đều có một thước đo rất quan trọng cho bản lĩnh giang hồ đó là trách nhiệm đối với lũ em? Tôi đã mất lòng bởi Năm Cam nhưng mà anh ta lại đẩy tôi vào nơi chết, chính vì như thế tôi không thể hối hận về sự lên giờ của mình. Hồ hết lời khai của tớ đã xuất hiện thêm tất cả những cánh cửa bí mật cũng như hầu hết tội ác của “tập đoàn tù Năm Cam”. Trường đoản cú đây, rộng 100 tên tội phạm khét tiếng sẽ cần lần lượt “lên đường”.